BÀI 34 : KÍNH THIÊN VĂN

BÀI 34

KÍNH THIÊN VĂN

–o0o–

1. Định nghĩa :

kính thiên văn là một hệ thấu kính  quan sát vật rấ xa .

hệ thấu kính gồm :

  • Vật kính L1 : thấu kính hội tụ có tiêu cự rất lớn  (chục m)
  • Thị kính L2 : kính lúp dùng để quan sát ảnh do vật kính tạo ra.

F’1F2 = 0 .

2. Công dụng :

kính thiên văn là một dụng cụ hổ trợ cho mắt để quan sát vật rấ xa.

3. Sự tạo ảnh của kính thiên văn:

Vật nhỏ AB (rấ xa) qua L1 cho ảnh thật A’B’ tại tiêu diện F’1 .

Để quan sát cần thỏa :

  • Mắt đặt sát thị kính.
  • ảnh cuối cùng nằm trong giới hạn nhìn rõ của mắt.

4. Độ bội giác G của kính thiên văn :

Ngắm chừng vô cực : G_ \infty =\frac{f_1}{f_2}

Advertisements

Gửi phản hồi (có dấu )

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s